Chủ Nhật, ngày 17 tháng 11 năm 2013

Nhật Ký Deep Web Của Ryan - Phần 7





Được dịch bởi Hưng Nguyễn (Trans - DWC team)

Phần 1
Trong lúc viết, tôi nhận ra rằng mình đã không thực sự giới thiệu nhiều về bản thân. Điều đó sẽ trở nên quan trọng trong một thời điểm.
Thế nên, bạn có tự hỏi tôi trông như thế nào không ?
À vâng, tôi có chiều cao trung bình, người khá gầy tuy tôi không biếng ăn. Tôi có một đôi mắt xanh nước biển, thị lực của tôi là 10/10 tuy thế nhưng tôi nghĩ do thường xuyên tiếp xúc mới máy tính trong thời gian gần đây nên chắc hẳn nó cũng sẽ lên độ, tôi sẽ đi kiểm tra sau. Tóc tôi màu nâu và có kiểu tóc rối đặc trưng của người Anh, dù có xài nước hay gel tóc để chải thì chúng vẫn chằng khá hơn bao nhiêu.
Có cơ bắp không à? Tôi có lẽ sẽ không bao giờ có bụng 6 múi hay đại loại như vậy, nhưng tôi có một sức khỏe tốt. Tôi cảm thấy hài lòng với thân hình tương đối của mình và tôi nghĩ tôi sẽ giữ cơ thể như thế.
Thôi nói về tôi như thế là đủ rồi, ta tiếp tục công việc nào. Giờ tôi sẽ cài đặt hệ điều hành Linux lên máy rồi sao chép văn bản trong tập tin mà Proton gửi cho tôi. Một exabyte à, đúng là một tập tin nặng khủng khiếp, chiếc siêu máy tính của tôi cũng mất gần nửa tiếng chỉ để sao chép nó vào clipbord. Và mất thêm nửa giờ để sao chép nó vào ô dòng lệnh của Linux theo như lời của Proton. Sau khi dán xong, tôi háo hức bấm vào nút ‘enter’. Màn hình bắt đầu trắng xóa. Và tôi đợi. Rồi một khung nhỏ xuất hiện với yêu cầu nhập tài khoản và mật khẩu. Tôi dùng cái tên BlueAdept để tạo tài khoản và dùng tên mình để làm mật khẩu. Tôi muốn tạo một tài khoản dễ nhớ để còn có thể vào lại, ai mà lại không muốn được vào lại nơi sâu xa nhất của internet này nhỉ? Tôi nhấn ‘enter’ để tạo tài khoản, sau đó khung nhập mờ đi và dường như trở nên trong suốt. Tôi tiếp tục đợi. Đột nhiên, màn hình trắng xóa như tuyết bị chợt như có một vụ bùng nổ màu sắc xảy ra, màu sắc bay hỗn loạn với tốc độ cao, nhìn vào thực sự rất nhức mắt, nhưng tôi không dám dời ánh mắt đi như sợ sẽ bỏ qua bất cứ chi tiết nhỏ nào. Sau một lúc, màu sắc bắt đầu trôi chậm hơn,một số sẽ tụ lại với nhau thành một hình cầu vồng rất lớn trên màn hình, một số khác sẽ dần nhạt đi và biến mất. Rồi một dòng chữ hiện lên bên trên cầu vòng.
“Welcome to Mariana’s Web”.
Tôi như không tin vào mắt mình nữa, cuối cùng thì tôi cũng đã vào được rồi.
Tiếp theo, trên màn hình hiện lên yêu cầu tôi tạo một nhân vật đại diện có đủ hết các chỉ số về cơ thể như kích thước cơ thể, trọng lượng, chiều cao, quần áo, khuôn mặt,… Như trong các game online vậy và đi kèm là dòng nhắn rằng khi tạo xong sẽ có một đoạn mã được chèn vào đoạn mã ban đầu khi nhập vào khung lệnh của Linux. Thời gian tiếp theo, tôi nhìn qua một lượt các loại ảnh đại diện, đó là các kiểu mặt nạ biến thể từ chiếc mặt nạ của nhóm hacker Anonymous sử dụng, gồm các kiểu mặt nạ kết hợp với mặt thú hay các loại mặt nạ robo,… Cuối cùng tôi chọn được một chiếc mặt nạ có màu xanh, chân mày nhướng lên, miệng mỉm cười với hai bên mép xếch ra cứ như nhân vật Joker trong phim Batman vậy. Tôi cảm thấy thật mệt mỏi với việc phải chọn nhân vật đại diện này, quá phức tạp . Chọn mãi thì cũng chọn được thêm một cặp kính Steampunk. Nhưng cuối cùng, tôi quyết định chọn một chiếc mũ quả dưa màu xanh. Tiếp theo là chọn quần áo và thật ngạc nhiên là ở đâu có mọi loại quần áo của các nước trên thế giới đắt tiền xa xỉ, cho đến bình dân tầm thường đều có. Sau một lúc tìm tòi thì tôi đã chọn được một bộ vét đơn giản thuộc loại quần tầm trung ở ngoài đời, đi kèm là một cà-ra-vát màu xanh nước biển – có vẻ như màu sắc yêu thích của tôi chịu ảnh hưởng từ chú tôi mất rồi. Sau khi nhập các chỉ số của cơ thể, tôi nhấn ‘enter’ để lưu lại.
“Cảnh báo! Bạn có chắc là muốn thoát khỏi trang này? Bạn chưa chọn khuôn mặt. Để tiếp tục, nhấn ‘OK’. Để thoát nhấn ‘Cancel’.”
Lại tốn thêm ít thời gian nữa tôi mới chọn được một khuôn mặt màu xanh buồn hiu trái ngược với cái avatar lúc đầu.
‘Enter’.
Màn hình dần chuyển sang màu đen và tôi hoàn có thể nghe thấy tiếng quạt làm mát trong máy tính bắt đầu kêu lên dữ dội.
Rồi bỗng nhiên hiện lên một khu vườn lớn có cỏ xanh tươi tốt, cây cao thong thả đưa theo chiều gió, khung cảnh hết sức yên bình cứ như đang ở một khu nghỉ mát vào mùa hè vậy. Không gian mênh mông xa tít tắp không thấy kết thúc. Và phát hiện rằng nó có thể điều khiển lên xuống qua lại bằng các phím WASD, chuột dùng để nhìn điều chỉnh hướng nhìn như khi chơi các game nhập vai bắn súng vậy. Ở đây không khác gì ngoài đời thật cả, tôi thử đi vài bước thì trên mặt đất in dấu chân, nhập vào vài câu chào hỏi đơn giản thì nhân vật ảo sẽ nói ra bằng lời, thật quá sức tưởng tượng, nó quá chân thực và làm cho tôi có cảm giác như trờ thành một người khác vậy. Phía trước là một đám đông đang tụ tập nói chuyện, tôi không ngờ rằng lại có nhiều siêu máy tính như thế trên đời để những người này có thể vào đây – Mariana’s Web. Những người có mặt ở đây rất đa dạng từ màu da cho đến trang phục, họ đi lại rất tự nhiên không hề có vẻ khập khiển và chậm chạp như tôi.
Bỗng có một người đàn ông đi về phía tôi, anh ta đi chậm rãi thong thả trông rất có phong cách, khuôn mặt còn khá trẻ chắc cũng chạc tuổi của chú, trên người anh ta (tức nhân vật ảo) mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, đi với chiếc quần jean xanh đậm bình thường, người gầy gò xanh xao, tôi cảm thấy ngạc nhiên sao anh ta không chọn một nhân vật ảo đẹp trai và quyến hơn chút nhỉ?. Anh ta dừng lại trước mặt tôi, cặp mắt của anh ấy khẽ nhíu lại như đang cười và cũng như đang dò xét chuyện gì đó.
Cuối cùng anh ấy cũng lên tiếng với chất giọng ôn hòa.
“Blue! Cuối cùng cậu cũng vào rồi à, thấy thế nào?.”
“Proton! Nhưng bằng cách nào mà anh biết là tôi.”
Anh ta không nói gì mà chỉ đưa tay lên chỉ vào phía trên đầu của tôi, điều này làm tôi hết sức ngạc nhiên là làm sao mà có thể điều khiển được cánh tay tùy ý như vậy, tổ hợp các phím sao ? Rồi tôi nhìn lên và thấy một cái bảng tên ‘Blue Adept’ ngay trên đầu.
“Nó ngay đây nè”.Anh ta nói “Ừm, do cậu đã tới đây rồi thì cũng nên tận hưởng thế giới ảo này môt lần đi, nhớ là đừng cung cấp bất kì thông tin cá nhân cho bất kì ai và hãy vui chơi thõa thích đi, ở có rất nhiều hoạt động giải trí đấy. À, thôi tôi phải đi rồi, gặp lại sau nhé. Chào.”
“Ây này, khoan đi đã. Tôi vẫn thắc mắc là tại sao anh lại giúp tôi nhiều như vậy?”
Khuôn mặt anh ấy cũng trầm xuống.
“Tôi cũng biết cái cảm giác mất đi người thân nó như thế nào.”
Rồi anh quay người bước đi và biến mất trong đám đông đang vui chơi gần đó.
Ở trên tôi viết là đám động nhưng thực sự thì cũng chỉ hơn 20 người mà thôi. Tôi nghĩ Proton cũng đoán sai về số người có thể vào đây, tuy nhiên con số anh ta đưa ra cũng không sai biệt lắm. Phần lớn nhân vật ảo trong đám đông đang đứng yên như bị đóng băng vậy, và tôi đã phải đi hỏi những người khác dù cảm thấy sự rụt rè của tôi nhưng họ cũng rất lịch sự giải thích cho tôi hiểu ra là những người những đang đứng yên đó, họ đang truy cập vào các tập tin ở nơi này nên tạm thời không thể điều khiển nhân vật ảo. Điều đó giúp tôi nhớ ra danh sách email mà lúc trước Proton đã gửi cho tôi, phần lớn email trong danh sách đó đều đang ở đây. Dựa vào danh sách tôi bắt đầu một điều tra chủ nhân của những cái email này.
Người đầu tiên tôi tìm đến là một người đàn ông vào khoảng gần 40, đang mặc một bộ đồ ma trận trông khá quái dị. Khi thấy tôi đến gần, ông ta bỏ cặp mắt kính mát xuống và nhìn chằm chằm vào tôi. Mắt ông ta liếc nhìn bảng tên của tôi rồi lại nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
“Có gì không?” Ông ta hỏi.
Đi kèm với một ánh mắt dò xét là một giọng nói trầm thấp mang đầy vẻ đe dọa. Nó hiệu quả thật.
Sao lúc đầu tôi lại không điều chỉnh âm điệu của giọng nói cho có vẻ lạnh lùng hơn nhỉ ? Thôi để sau vậy, giờ thì chắc chỉ nên dùng văn bản để giao tiếp thôi.
Sau một lúc mà không thấy tôi trả lời, như đoán được suy nghĩ của tôi. Ông ta bắt đầu dùng văn bản để nói chuyện với tôi.
“Có chuyện gì không?”.
Tôi có thể thấy anh ta đang cau mày khó chịu, nếu lúc này mà là ngoài đời thật thì chắc có lẽ anh ta đã quát tháo với tôi rồi.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi nhanh chóng nhập văn bản vào ô chat để trả lời. Có vẻ là do dùng máy tính nhiều hơn trong mấy ngày qua nên tốc độ văn bản của tôi đã nhanh hơn đáng kể.
“À, xin lỗi. Là do tôi mới tới đây và đang muốn tìm ai đó giúp đỡ thôi. Mong anh thông cảm.” Tôi trả lời.
Thấy vậy, khuôn mặt ông ta dãn ra như trút được gánh nặng vậy. Ông ta vẫn giữ nguyên như vậy, rõ ràng là đang đánh văn bản để trả lời.
“Người mới, thật không? Tôi nói thật, bạn thật can đảm khi vào đây và nói với mọi người rằng bạn là người mới. Blue, bạn có biết đây là nơi nào không?, đây là cái thế giới ‘cá lớn ăn cá bé’, và chắc chắn sẽ không có sự hướng dẫn nào cho người mới cả. Tôi thành thật khuyên bạn, nếu cảm thấy chưa sẵn sàng thì rời nơi này ngay lập tức và quên nó đi trong khi bạn còn có thể.”
“Nhưng…..tôi mới vào đây được có một lúc thôi mà và tôi vẫn đang háo hức chờ xem nó còn mang đến điều thú vị gì.”
Ông ta bật cười, với cái nhân vật ảo thì nhìn nụ cười trông rất vui vẻ. Nhưng khi nghe được tiếng cười, nó hoàn toàn không mang chút vui vẻ nào cả
“Tốt, rất tốt. Chúc bạn vui vẻ nhé và nhớ là hãy cẩn thận. Tôi có thể nói cho bạn biết bạn không thuộc về nơi này đâu. Bạn chưa biết phải tự bảo vệ mình thế nào cho đúng, bạn sẽ phải học điều đó ngay bây giờ và phải xong trước khi ngày hôm nay kết thúc. Hay ghi nhớ lời này của tôi. Đây không giống thế giới thực, ở đây chỉ có một quy định đó là không có bất cứ quy định nào cả.”
“Ồ, cảm ơn lời nhắc nhở của bạn. Nhưng bạn có biết cách để tìm thông tin ở đây không?”.
“Biết chứ. Chỉ cần nhập vào dãy số Fibbonaci // dãy số Fibbonaci là dãy số trong đó các số là tổng của 2 số đứng trước liền kề với nó bắt đầu từ số 0 và 1. VD: 0, 1, 1, 2, 3, 5, 8, 13, 21, 34, 55, ….// , nó không khó để nhớ đâu. Cách thoát khỏi đây rất đơn giản, chỉ cần nhấn phím ‘Esc’ trên bàn phím là được. Cho dù là ai thì khi thiết kế nơi này chắc chắn họ cũng biết là họ sẽ phải thoát ra khỏi đây thật nhanh.”
“Chỉ vì vậy thôi sao?”. Tôi tò mò hỏi.
“Ừ, đúng vậy chỉ vì thế thôi.”
Ông ta thay một cặp kính khác.
“Tôi phải đi rồi, nhóc à. Tôi nghĩ tôi sẽ giúp được gì đó cho cậu, vì tôi biết cậu là một tên liều lĩnh như thế nào. Có gì thì liên lạc cho tôi. Thành thật mà nói thì tôi khá ấn tượng về cậu đấy, cậu đã vượt qua được một chặng đường xa như thế để vào được đây. Nếu cần tôi giúp thì cứ nói với EXcalibre là được. Gặp sau.”
Ông ấy dần biến mất phía xa, để lại tôi cô đơn một mình.
Quả là một ngày dài, chắc tôi phải dừng ở đây thôi. Sẽ có thêm nhiều chi tiết nữa ở bản ghi chép.Hay cũng chỉ để nói rằng tôi vẫn còn sống và đang khỏe mạnh hoặc cũng như còn có thể tiếp tục trong những điều kiện cho phép.

Được dịch bởi Lửa Bạc (Trans - DWC team)

Phần 2
Một nhân vật ảo với một avatar bình thường, không có gì đặc biệt đang rón rén đến gần tôi.Khuôn mặt hình như bằng gỗ, tôi chỉ có thể biết như vậy vì tôi thấy rõ các vân gỗ trên cái bản mặt của hắn. Nhân vật ảo này nhìn tựa như một con ma-nơ-canh trong shop quần áo vậy, loại mà được làm bằng gỗ ấy. Khi nói chuyện, lời nói chỉ hiển thị dưới dạng văn bản chứ không phải đối thoại trực tiếp như chúng ta ở thế giới thực được.

"Tôi nghe nói cậu là người mới gia nhập? Vậy để tôi xin tự giới thiệu. Tôi là Woodruff, và tôi là người hướng dẫn thành viên cho Web Mariana huyền thoại. Xin phép được dẫn dắt cậu đi vào vấn đề."

Đọc mấy dòng chữ đó của anh ta, tôi muốn bật cười , sao mà trịnh trọng hình thức quá vậy trời, y chang thanh niên nghiêm túc luôn. Tôi trả lời lại.

"Tất nhiên là tôi rất muốn nghe, xin anh nói tiếp"

Con ma-nơ-canh đó gật đầu, như thể là hài lòng lắm vậy đó.

"Cậu vui lòng có thể chuyển sang chế độ chat voice được không ? Sẽ dễ dàng nói chuyện trực tiếp hơn là ngồi gõ mấy dòng chữ này. Chỉ đơn giản là chọn giọng nam hoặc nữ thôi, lát nữa cậu có thể tuỳ chọn theo ý cá nhân cậu điều này."

Tôi đã làm theo lời anh ta yêu cầu. Tôi cũng chọn luôn phần "Record Chat Voice" để lát còn ghi chép lại được nữa. Đó cũng là cách mà tôi có thể nhớ được những gì mà anh ta nói từng chữ một, tôi còn biết làm cách nào khác nữa đâu.

Ra hiệu rằng tôi đã sẵn sàng, anh ta bắt đầu nói chuyện. Giọng anh ta như giọng người máy vậy, nữa nam nữa nữ, nhưng mà nó không vô cảm như tôi nghĩ. Anh ta nói y như những gì mà anh ta gõ vào, với cách nói chuyện trịnh trọng của mình.

"Tôi giả dụ là cậu biết những tin đồn về Web Mariana, cũng được gọi là Level 5. Nếu không thì chắc cậu đã không có mặt ở đây đâu nhỉ. Tôi cũng có thể suy luận rằng cậu không phải là những kẻ mà chúng tôi gọi là "mũ đen" hoặc thậm chí là mũ xám hay trắng gì hết. Thực tế là tôi không tin cậu là một hacker đâu. Nào, đừng lo," Anh ta nói như vậy đó, như thể là tôi sắp gõ vào những lời phản ứng gay gắt vậy. "Tôi cho rằng bản thân tôi không dính líu gì đến bọn bẻ khoá lậu đâu. Không có đâu nha, tôi đàng hoàng hơn tụi nó nhiều. Tôi xem mình như là một người giám hộ của trang web vậy. Đó là nghĩa vụ mà tôi đã tuyên thệ, rằng phải bảo vệ nó bằng mọi giá, vì sợ rằng trật tự thế giới mới (*chắc là hội Illuminate hay Mason gì đây*) có thể lợi dụng trang web cho các chương trình bất chính của họ."

Người giám hộ của trang web hả ? Là cái quái gì vậy ta, hỏng lẽ giống mấy nhân vật trong game cyberpunk, với những cặp kính thực tế ảo và súng laze hả ?

"Nào, tôi cá là cậu nhận thức được Deep Web có những level nào rồi. Thường ngày cậu chỉ truy cập được Level 1 và 2 thôi, Level 3 có thể vào với TOR hoặc những ứng dụng tương tự. Level 4, chủ yếu là giống mấy tầng kia. Level 5, chà, chắc là cậu đã học được rất nhiều điều từ khi vào đây rồi, tuy nhiên, nó không phải là huyền thoại như cậu nghĩ đâu, nhưng nó là một vị trí rất thực tế trên internet. Nó thực tế như là cậu hoặc là tôi vậy, nó cứng rắn như những tảng đá đã tạo nên trái đất vĩ đại của chúng ta, tương lai của nó sáng lạng như những cầu vồng đẹp nhất..."

Tôi chán cái đoạn độc thoại dài lê thê của anh ta quá, bởi vậy tôi đổi chủ đề liền.

"Tôi biết mấy level đó rồi, nhưng mà hình như anh đang có ngụ ý gì thì phải ? Rằng có những level cao hơn mức này nữa hả ?"

Woodruff dừng lại đột ngột, và nhìn tôi một cách thương hại.

"Tôi quên là cậu không biết chút gì về crackerlore. Lẽ ra tôi nên nhớ điều này mới phải chứ". 

Anh ta tiếp tục

"Năm 2002, một nhóm chuyên gia đã cố gắng tìm hiểu để biết có bao nhiêu lượng thông tin lưu trữ trên Deep Web. Nhưng những gì họ tìm thấy không như họ mong đợi."

Anh ta dừng lại một khắc.

"Họ thăm dò trở lại và tìm thấy một cái gì đó lớn lắm, rất to lớn. Những báo cáo thăm dò chỉ ra rằng họ tìm thấy một không gian khổng lồ trên internet. Nó chỉ đơn giản là mênh mông, thậm chí là mê hoặc luôn. Ngay cả với kích thước, nó có thể không đáng là bao, chỉ là những file văn bản, lưu trữ trực tuyến và chúng không còn được sử dụng nữa. Nhưng chúng không phải là những tập tin bình thường."

Anh ta dừng lại. Tôi thề là gần như nhìn thấy được nụ cười trên khuôn mặt trống rỗng của anh ta, một cái nhếch mép kín đáo vô cùng.

"Một tháng sau khi thăm dò, thứ gì đó đã được lôi ra. Các lệnh được gởi ra ngoài thường xuyên một cách bất thường, không theo một trình tự nào mà họ có thể lần ra manh mối được. Các lệnh không thể chỉnh sửa hoặc thậm chí là không ngăn chặn lại được nữa, mặc dù họ đã cố gắng hết sức. Tiếp theo, họ thử quan sát chúng. Những gì họ thấy được thật là khó tin.

Những lệnh này dần dần thay đổi internet, làm thay đổi cơ sở hạ tầng của nó"

"Nhưng điều đó là không thể !" Tôi thốt lên.

"Chưa hẳn, chưa hẳn. Ít nhất, là không theo truyền thuyết này - để nhớ nhé, BlueAdept, đó có thể là tất cả những gì đang diễn ra đấy. Rất có thể chúng ta sẽ không bao giờ biết được chuyện đó đâu. Cậu còn nhớ cái thời mà mọi người gửi hàng chuỗi thư cho nhau trên Email còn phổ biến chứ. Mấy câu chuyện "Bloody Mary" và "Amanda - bị - lọt - cống" đó, chúng được viết ra để gây sốc cho người đọc, làm họ hoang mang, phải gởi mail chuyển tiếp cho người khác để ngăn một "lời nguyền dỏm" hoặc mấy thứ đại loại như vậy. Vâng, crackerlore mà tôi nói cũng là thứ tương tự. Mỗi một nền văn hoá đều có những truyền thuyết kiểu truyền miệng như vậy; thì làm sao cộng đồng internet lại ngoại lệ được ? Hacker, cracker, gọi bọn họ là gì cũng được, họ chỉ to lớn trong một phần nào của internet thôi, cũng như bất kỳ tổ chức hội nhóm nào khác."

Những gì anh ta nói làm tôi chú ý đấy, nhưng mà tôi không quan tâm. Tôi đã có những điều lớn hơn để suy nghĩ tới rồi.

"Vì vậy," tôi bắt đầu từ từ. "Vì vậy, đây...cái điều bất thường này gửi đi những thứ mà nó làm cho mạng internet thay đổi phải không ?"

"Vâng". Anh ta khẳng định.

"Uhm...còn gì khác nữa không ?"

"Thú vị là cậu lại đề cập tới điều đó, thực sự đấy." Woodruff nói vẻ suy nghĩ. Anh ta thực sự đã cấu hình giọng nói của mình mặc dù đó là giọng nói của người máy, nó truyền đạt cảm xúc một cách tuyệt vời.

"Có một điều nữa. cậu đã bao giờ nghe tới truyền thuyết "Sáu Tới Tám" chưa ? (*nguyên bản là Six To Eight*)

Tôi bảo đảm là chưa nghe bao giờ, và dù sao đi nữa thì tôi lấy làm vui mừng khi nghe nó.

"Nhiều chính phủ trên thế giới đều làm việc trên những máy tính có cấu hình khủng để có thể sử dụng tính toán lượng tử."

Lại là cái từ đó nữa, lượng tử. Tôi đã không nghiên cứu về nó kỹ lưỡng rồi. Phải xem lại mới được.

"Điều này sẽ cho phép người dùng truy cập vào Level 7. Ở tầng đó, có vẻ như là một lớp toàn là mã, lỗi và virus. Đơn giản một cách đê tiện luôn á, nếu cậu hỏi tôi thì tôi nói nó được dùng chỉ để ngăn chặn bất kỳ ai có ý định truy cập vào Level 8 trước khi họ tìm ra được cách để truy cập nó thôi, một chiến thuật trì hoãn mà cậu có thể làm được. Nhưng mà theo ý kiến cá nhân của tôi thì đó chỉ  là nơi cho tất cả mọi người và là cơ hội để lây lan mấy con virus rác rưởi của họ mà thôi"

"Vậy là có 8 Level hả ?" Tôi nhấn mạnh.

"Theo truyền thuyết này thì có đó. Nếu truy cập được thì người đầu tiên truy cập nó bằng cách nào đó sẽ chiếm được quyền điều khiển và trở nên kiểm soát toàn bộ internet. Chứ không giống như trong Thần Thoại Hy Lạp theo một số cách khác nhau đâu."

"Vậy để tôi đoán ha - sự bất thường mà anh đề cập hồi nãy được cho là bất cứ điều gì trong Level 8 ?"

Anh ta gật đầu.

"Vâng, đơn giản thôi"

Tôi có một câu hỏi cho anh ta.

"Cậu cứ hỏi tiếp đi."

"Anh đã bao giờ nghe nói về cái gì đó gọi là nhóm Neurosis hay là nhóm PrimArch chưa ?"

Anh ta điếng lặng luôn. Giọng nói bị kéo xuống như một tiếng rít.

"Đừng nói về chúng. Cậu không biết rằng mình đang làm gì cho bản thân hả - ahhh !"

Anh ta bị lôi vào khoảng không phía trước, tay chân xoắn lại kỳ quặc, chúng nằm ở một góc độ không được bình thường. Anh ta vẫn còn dính lại đây một chút xíu, và tôi chỉ kịp nghe được một tin nhắn, rồi mọi thứ trở nên im lặng.

"Đừng nói về nó. Đừng nghĩ về nó. Tôi chỉ có thể nói cậu một điều - đó là cốt lõi của những gì đang xảy ra. Chúc may mắn nhé, Blue."

Anh ta đã biến mất. Tôi đứng đó, sốc trước những chuyện vừa xảy ra, và thậm chí là còn sốc hơn khi không còn ai giúp đỡ mình nữa.

Một phụ nữ đi dạo tới chỗ tôi đứng, môi cô ta xoắn một nụ cười mỉa mai. Cô ta đội một chiếc mũ hải tặc, với một đường viền màu đỏ sẫm xung quanh.

"Cười cái đíu gì ở đây ?" Tôi cầu cứu."Chuyện gì vừa xảy ra với bạn tôi thế, anh ta có bị gì không vậy !"

Cô ta cười một cách duyên dáng và trả lời tôi bằng giọng Mỹ. Giọng nói của cô mang một âm điệu thích thú.

"Blue phải không ? Anh ta có chết đâu, cũng đâu có bị thương, thậm chí là không có một vết xước nữa. Những gì cậu vừa thấy chỉ là dạng hoán chuyển tập tin thôi - Các máy chủ chạy nơi này chỉ bị nghẽn tạm thời, và nó tạo ra như những gì như cậu thấy đấy. Đừng có lo lắng, anh ta ổn mà. Hệ thống chỉ bị trục trặc thôi, bất cứ hệ thống lớn nào cũng vậy hết."

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm nhưng vẫn còn nghi ngờ.

"Tôi nghĩ anh ta đang cố nói với tôi điều gì đó, một điều gì đó quan trọng."

"Vậy hả, thì sao," Người phụ nữ dài giọng. "Có điều gì bí mật mà chính hệ thống của nó sẽ giết cậu vì điều đó hả ?"

Cách cô ta nói làm tôi khó hiểu quá, tôi vẫn cố đốp chát lại.

"Anh ấy sẽ nói với tôi về hệ thống PrimArch."

Cô ta cười khúc khích

"Ôi, không phải nó là một mẩu rác hay sao ? Nó là một mảnh rác cũ xì, một thí nghiệm quân sự của quân đội Anh không bay được. Từ những gì mà tôi đã thấy, nó thậm chí còn không nhấc cái mông lên khỏi mặt đất được nữa là."

"Làm sao cô biết được ? Cô đã thấy gì ?"

Cô nhún vai, nhìn rất thật.

"Chị là hacker cưng àh, nghề của chị mà. Để chị bật mí là chị hack được Ngũ Giác Đài rồi. Tụi chị có một mối quan hệ yêu - ghét với nhau. Họ ghét chị. Còn chị thì yêu mấy tập tin của họ. Ể, mà họ thực sự chẳng mấy quan tâm đâu. Họ chỉ dời mấy tập tin đó tới chỗ an toàn hơn và chỉ cho mình lấy được những tập tin cũ rích và nhàm chán mà thôi. Ồh, mà cưng vừa mới nói chuyện với Woodruff hả, cái thằng cha khỉ già đó nghiêm túc một cách quá trớn, chị cá là hắn đã cố gắng kể cho cưng nghe về huyền thoại Level 8 hoang đường của hắn rồi chứ gì, trên thực tế, hệ thống PrimArch hoặc là cái gì đó, nó là một huyền thoại của hacker, từ khoá đó biến nó thành huyền thoại."

Tôi nhận ra rằng Web Mariana chỉ là huyền thoại mà thôi.

"Không lâu đâu, tục tưng !" Cô ấy kiểm tra cái đồng hồ ảo. Nhân vật ảo của cô ấy bị đứng hình trong vài giây, bởi vậy tôi đoán là cô ta đang xem đồng hồ thật của mình như thế nào.

"Chị phải dzọt đây, nhưng nếu cưng muốn trò chuyện vào lúc khác cứ việc tìm đến chị nhé. 

Tên chị là Marie, chị lượn vòng vòng chỗ này hoài àh". Cô ta vẫy tay và biến mất.Sau đó tôi đi lang thang vòng quanh, tìm được một lùm cây, tôi ngồi xuống cạnh nó, hi vọng bóng mát ảo này sẽ làm tôi đỡ căng dây thần kinh hơn.Ngay bên cạnh tôi mặt đất bỗng chuyển động. Tôi bắt đầu nhìn và nhận ra một nhân vật ảo với màu da và quần áo y chang màu của mặt đất luôn. Anh ấy hay cô ấy ( tôi không biết dùng từ gì để nói nữa ) cười với tôi và bắt đầu nói.

"Nhóm Neurosis đã khám phá được gì ?

  Nhóm PrimArch đã khám phá được gì ?

Rồi kẻ lạ mặt đó biến mất, cười toe toét, giống như con mèo Cheshire vậy, chả bỏ lại cái gì hết, thậm chí một nụ cười cũng không luôn.

Vì mấy lí do này mà tôi cảm thấy khó chịu cực kỳ, thế là tôi bấm nút escape để thoát ra ngoài. Chỉ có hành động này mới làm cho tâm trạng tôi tốt hơn thôi, nhưng cuối cùng tôi mở nó lại và tải lên Windows, và tôi đã viết bản ghi chép này đây. Nó mang cho tôi cảm giác thích thú khi đọc lại những dòng này trong một vài trong năm.

Ryan (BlueAdept) out.

ARTIKEL TERKAIT

Tìm kiếm bài viết

Đang tải...

Được Xem Nhiều